Loading
7345 views
Con kỳ lân và con nghê
Page 1
1–1
Trong rất nhiều chi tiết trang trí kiến trúc hiện
nay, hình tượng kỳ lân và nghê tạo ra nhiều ngộ nhận hơn cả. Đằng sau
hai hình tượng này là câu chuyện về quá trình tiếp nhận văn hóa của
người Việt.
Mặt Nghê đá đời Trần
Con
vật báo điềm lành
Kỳ lân
là một trong 4 linh vật: long, ly, quy, phượng theo tín ngưỡng dân gian
Á Đông như tại Hàn Quốc, Nhật Bản, Trung Quốc, Việt Nam… Kỳ lân là một
con vật tưởng tượng, có đầu nửa rồng nửa thú, đôi khi chỉ có một sừng,
do không húc ai bao giờ nên sừng này (được coi) là hiện thân của từ tâm.
Phần nhiều lân có sừng nai, tai chó, trán lạc đà, mắt quỷ, mũi sư tử,
miệng rộng, thân ngựa, chân hươu, đuôi bò. Đôi khi nó có hình dáng của
một con hưu xạ, với chiếc đuôi bò, trán sói, móng ngựa, da có 5 màu: đỏ,
vàng, xanh, trắng, đen, dưới bụng có màu vàng.
Con
vật này lắm lúc xuất hiện với mình của một con hoẵng, có vảy cá ở thân…
Nhưng dù xuất hiện với hình dạng như thế nào thì trong trí tưởng tượng
của tín ngưỡng dân gian phương Đông, kỳ lân cũng là con vật báo hiệu
điềm lành, là biểu tượng cho sự trường thọ, sự nguy nga đường bệ và niềm
hạnh phúc lớn lao. Kỳ lân mang trong mình tất cả những phẩm chất của
một con vật nhân từ, nó tránh giẫm lên các loại côn trùng, cũng như
không phá hoại cỏ mềm dưới chân mình.
Nó
không bao giờ ăn thịt hay làm hại bất cứ con vật nào cũng như không bao
giờ uống nước bẩn. Kỳ lân xuất hiện đồng nghĩa với việc một vị minh
quân, một nhà hiền triết nào đó sắp ra đời. Sử sách Trung Quốc cho rằng
trong lịch sử, kỳ lân đã xuất hiện dưới triều vua Nghiêu, Thuấn và sau
đó là vào thời điểm Khổng Tử ra đời.
Là con
vật biểu trưng cho niềm vui và may mắn nên kỳ lân được sử dụng nhiều
trong các chi tiết trang trí kiến trúc. Lân được dùng như một kiểu trang
trí trên các bức bình phong của chùa, đền, miếu… lắm lúc chuyên chở
trên lưng các bức cổ đồ, hình bát quái… với ý niệm thể hiện sự may mắn
luôn song hành cùng chữ nghĩa, đạo lý cuộc đời, đó là sự bảo trợ cần
thiết mang tính linh thiêng. Thỉnh thoảng, lân cũng được gửi gắm như con
vật linh bảo vệ cho các công trình kiến trúc, dinh thự, lăng mộ… từ
Trung Quốc, hình tượng kỳ lân với đầy đủ ý nghĩa của nó đã vào Việt Nam
theo bước chân xâm lăng và ý muốn đồng hóa dân tộc Việt của người Hán.
Sự
truyền bá văn hóa đó đã diễn ra có lúc mãnh liệt có lúc tàn bạo với ý
muốn hủy diệt. Hình tượng kỳ lân từ đó đã xuất hiện nhiều hơn ở Việt
Nam, ngay cả khi đất nước đã giành được độc lập. Tuy nhiên, bên cạnh chi
tiết trang trí kỳ lân, trên các công trình kiến trúc, đồ gốm, đồ đồng… ở
nước ta còn xuất hiện thêm hình tượng trang trí có hình dáng giống với
kỳ lân nhưng không hẳn là kỳ lân.
L.Cadiere,
vị linh mục người Pháp có tinh thần khách quan trong những công trình
nghiên cứu về văn hóa Việt Nam, đã nêu nghi vấn về chi tiết trang trí
này. “Có một con vật rõ ràng không phải là con kỳ lân thực sự, mà nó
có vẻ là con sư tử, hay là thuộc một giống vật khác; trong lúc đó nó
lại được người Việt Nam gọi là con kỳ lân. Đó là con vật mà chúng ta
thấy ở trên đầu các trụ trước các đền chùa. Bộ lông, cái đầu, cái đuôi,
nhất là những móng vuốt, thay cho những móng đề, đã làm cho con vật này
giống với con sư tử hơn là một con kỳ lân”.
Sự
nghi ngờ ấy là có cơ sở vì kỳ lân là một con vật tưởng tượng, sẽ hiện
diện trên thực tế với ý niệm và tâm hồn của văn hóa đất nước nó đang tồn
tại. Con vật được người Việt sử dụng nhiều trong các công trình kiến
trúc nhằm chuyển tải ước muốn may mắn hẳn nhiên chịu ảnh hưởng của con
kỳ lân Trung Hoa nhưng sẽ sai lầm nếu cho rằng đó là hoàn toàn hình mẫu
căn bản từ con kỳ lân đến từ phương Bắc.

Linh
vật thuần Việt
Trong
các chi tiết trang trí kiến trúc của văn hóa Việt Nam, vẫn tồn tại hình
tượng con nghê với những miêu tả về hình dáng giống với con kỳ lân
Trung Quốc. Đó là con vật mình không lớn, không có sừng, chân ngắn và
thường có móng vuốt, không có vảy ở thân, đầu, mình và đuôi thường có
lông che phủ. Với hình dáng nhỏ nhắn, phần nào thể hiện nét tinh nghịch
và vui tươi, nghê là chi tiết trang trí được sử dụng nhiều ở Việt Nam.
Tác
giả Bùi Ngọc Tuấn trong cuốn Đồ gốm cổ truyền Việt Nam đã cho
rằng nếu kỳ lân là hình tượng của văn hóa Trung Hoa thì nghê là hình
tượng mang đầy đủ ý niệm và tâm linh của người Việt Nam. “Trong đời sống
của người dân Việt, hai con thú được coi như những người bạn thân
thiết, gần gũi và quan trọng nhất là con trâu và con chó. Trâu để cày
ruộng, giúp sản xuất lúa gạo, chó để giữ nhà, phòng kẻ gian, phòng thú
dữ.
Đời
sống thực tế có chó giữ nhà, còn đời sống tinh thần thì sao? Ông cha ta
cũng cần một linh vật để chống lại các tà ma ác quỷ nữa chứ. Chó đá được
dựng lên vì thế. Ở làng quên miền Bắc Việt Nam, trước cổng làng bao giờ
cũng có một con chó đá để bảo vệ cả làng, trước cổng đình bao giờ cũng
có chó đá, và trước cổng nhà hay ở ngoài đầu hồi, ngoài cửa nhà cũng
thường có chó đá ngồi trước canh giữ cho gia chủ.
Những
con chó đá này hình dạng thay đổi, cao khoảng từ nửa thước tới một
thước, thường là những tảng đá được khắc đẽo rõ ràng oai vệ, nhưng có
khi chỉ là một khối đá đặt nghiêng theo dáng một con chó đang ở thế ngồi
canh giữ (…) Rồi để bày trước điện thờ, hay bàn thờ của những nhà giàu
có, ở các đình chùa, đền miếu, chó đá hóa linh. Chó đá được khắc đẽo với
những chi tiết oai vệ, đầu chó, mặt chó đầy những nét oai nghiêm. Vì
linh thiêng như thế, nên được gọi là con Nghê”.

Quả
thật, con Nghê còn được dùng để trang trí trong các ngôi đình cổ ở Việt
Nam. Nghê được chạm trên cốn (xà ngang từ cột ra để đỡ xà dọc ở mái
ngoài), hay được đặt trên đầu đao (sống mái chạy từ đỉnh nóc nhà xuống,
cong lên như hình cây đại đao (mã tấu) nên gọi là đầu đao), như trên cốn
đình làng An Hòa (Hà Nam), Phất Lộc (Thái Bình), cột đình làng Hội
Thống (Hà Tĩnh), đầu đao đình làng Phù Lão (Bắc Giang), làng Trung Cần
(Nghệ An), làng Tây Đằng (Sơn Tây)… chẳng hạn. Cho nên, tác giả Bùi Ngọc
Tuấn kết luận: “Vậy con Nghê là một linh vật thuần Việt được sáng tạo
để bảo vệ đời sống tâm linh của người Việt”.
Lý
giải của tác giả Bùi Ngọc Tuấn không phải không có cơ sở vì con chó
trong văn hóa Việt Nam là một con vật sống gần gũi, gắn bó với con
người. Điều đó được minh chứng trong rất nhiều câu chuyện thần thoại,
truyền thuyết lưu giữ trong dân gian của dân tộc Việt, Mường… Nhìn lại
cụ thể, chi tiết kiến trúc mà L.Cadiere nghi vấn ở trên có thể có hình
dạng từ con chó. Tất nhiên, hình tượng đó đã được trí tưởng tượng của
người dân đất Việt thêm thắt cho phù hợp với ý muốn và sự cầu mong may
mắn của mình.
Tuy
nhiên, tất cả những lý giải trên đều chỉ là phỏng đoán; và vẫn chưa có
cứ liệu cụ thể để khẳng định hình tượng con nghê xuất phát từ hình dạng
con chó. Chúng ta đều thừa nhận trong văn hóa Việt, con chó là con vật
gần gũi, thân thiết với cuộc sống con người như những lý giải của tác
giả Bùi Ngọc Tuấn. Nhưng rõ ràng con chó đối với người Việt vẫn chưa
được thiêng hóa đến mức có thể coi là vật linh để được khắc họa trên các
trụ biểu, đầu đao hay trấn giữ cổng chùa, đền, miếu… Vẫn còn đó những
danh xưng có phần miệt thị và bạc bẽo tồn tại trong dân gian dành cho
con chó, đồ con chó, đồ chó đẻ…
Trên
thực tế, nghê (hay toan nghê) trong tiếng Hán có nghĩa là con sư tử.
Điều đó có đồng nghĩa nghê chỉ là con vật mang hình dạng của sư tử?
Merher Mc Arthur chỉ rõ: “tại cổng vào của một số đền chùa, nhất là ở
Đông Á và Đông Nam Á thường có một cặp nghê, một thứ linh thú tựa như sư
tử, từ Hán Việt là Phật sư, trấn giữ”. Nhìn đại thể, văn hóa Việt Nam
với cơ tầng vốn có của mình bên cạnh việc tiếp thu có chọn lọc những giá
trị văn hóa của người Hán đã tiếp nhận trong hòa đồng một phần văn hóa
Ën Độ, cụ thể ở đây là Phật giáo.
Nếu
văn hóa Hán theo bước chân những đạo quân xâm lăng phương Bắc tràn vào
Việt Nam thì văn hóa Phật giáo đến với người Việt một cách nhu mì hơn.
Người Việt trong hoàn cảnh phải chống lại thế lực hùng mạnh phía Bắc đã
nương nhờ vào triết lý từ bi, khoan dung của Phật giáo để tồn tại suốt
thời kỳ Bắc thuộc cũng như thời kỳ đầu độc lập.
Vì
vậy, không phải ngẫu nhiên mà các nhà Lý, Trần chọn Phật giáo làm tôn
giáo chính của đất nước dù trên danh nghĩa tôn giáo này không phải là
quốc giáo. Các vị sư sãi đã đóng những vai trò quan trọng trong triều
đình; chùa chiền, tự viện mọc lên khắp đất nước thời kỳ này (và cả về
sau)… Phật giáo đã hòa vào lòng dân tộc Việt Nam; nói đến văn hóa Phật
giáo cũng đồng nghĩa với việc đang nói đến văn hóa Việt Nam.
Hiểu
rõ điều này ta sẽ dễ dàng chấp nhận tượng nghê ở đầu các trụ biểu, đầu
đao, cổng chùa, đền, miếu… là hình tượng của Phật sư hay sư tử trong văn
hóa Phật giáo. Trong lịch sử Phật giáo, sau khi Đức Phật giác ngộ,
người ta thường nhắc đến Ngài như là Con sư tử của dòng họ Shakyas cũng
như nói đến nguồn gốc vương giả và thừa nhận uy lực tâm linh vô biên của
Ngài. Sư tử trong văn hóa Phật giáo thường biểu thị uy lực của Phật
pháp; nhưng trong hình tượng chung, sư tử thể hiện sức mạnh của con vật
là chúa tể muôn loài, quyền năng và quý trọng. Hình tượng sư tử ở ấn Độ,
Trung Quốc và Việt Nam có những nét không giống nhau tùy theo cách hiểu
và vận dụng ý nghĩa ban đầu của con vật này ở mỗi nền văn hóa.

Như
vậy với văn hóa Việt Nam, hình tượng con nghê rất có thể bắt nguồn từ
Phật sư, nhưng hình tượng ấy được thể hiện nhỏ nhắn và linh động hơn.
Người Việt Nam đã khôn khéo xây dựng cho riêng mình con nghê không giống
với nghê mang hình dáng sư tử, bệ vệ trên các công trình của Phật giáo
ấËn Độ (hoặc các nước chịu ảnh hưởng Phật giáo và văn hóa ấn Độ).
Nó
cũng là một biểu tượng khác với kỳ lân hay sư tử Trung Quốc. Nghê trong
hình tượng trang trí ở Việt Nam không có thân hình cao lớn của ngựa như
sự tưởng tượng về con kỳ lân, đuôi hẳn nhiên không phải là đuôi bò, thân
ít khi có vảy cá. Nghê cũng không có đầu nửa rồng nửa thú và lại không
có sừng. Nghê trong mỹ thuật trang trí của người Việt có thân hình vừa
phải, không quá to như thân sư tử. Dáng đứng của nghê cũng không quá chú
trọng đến việc tạo ra sự hiên ngang, khí phách mà thay vào đó là sự
uyển chuyển và nhẹ nhàng.
Tựu trung lại, hình tượng nghê và kỳ lân trong nghệ thuật trang trí trên các công trình kiến trúc ở Việt Nam là hai hình tượng khác nhau. Kỳ lân là hình tượng mang phong cách văn hóa Trung Hoa trong khi nghê là linh vật bắt nguồn từ Phật giáo nhưng đã được người Việt cải biến. Đó cũng là một điều dễ hiểu. Trong văn hóa Việt Nam, qua quá trình tiếp xúc với văn hóa bên ngoài, người Việt đã tiếp thu những điều cần thiết và cải biến chúng mang hồn Việt và văn hóa Việt. Trường hợp con kỳ lân và con nghê là ví dụ cụ thể.
Nguồn vanhoaphatgiao
Xem bài của tác giả Bùi Ngọc Tuấn về con nghê:
Hình
tượng con nghê thể hiện trên gốm cổ
Các cổ vật có hình con nghê của bảo tàng Guimet (Paris)
Page 1
1–1